Untitled photo

Dự án với khách sạn New World Saigon

Photographer độc quyền cho khách sạn InterContinental Saigon trong 3 năm 2017-2019

Dự án Food Photography dài hạn với khách sạn New World Saigon 2020-2022

Dự án Food Editorial dài hạn với Tonkin Trading 2017 - 2021

Dự án Menu với The Running Bean 2018 - 2020 

4 năm liên tục nhận dự án Moon-cakes với Khách sạn InterContinental Saigon - Giúp team sale vượt chỉ tiêu liên tục trong 2018 - 2021

- - - - - - - -

Tôi đã bắt đầu con đường nhiếp ảnh của mình từ năm 2013, nhưng mãi đến năm 2016 tôi mới định hướng được hướng đi của mình trên con đường chông gai này.

Đối với tôi, 10 năm trong nghề là một thành tựu, là quãng đường khá dài với rất nhiều thăng trầm. Có nhiều lúc trong khoảng thời gian hiện tại, tôi ngồi lại nghĩ về sự nghiệp của mình, xâu chuỗi những sự kiện của tôi trong quá khứ, nghĩ về những đồng nghiệp và đối tác của mình, tôi nhận ra họ đã giúp tôi nhiều như thế nào trong công việc hiện tại. Trong lúc những người bạn của tôi học hành trên giảng đường Đại Học, tôi lại quyết định gắn bó tuổi trẻ của mình với Megastar Cineplex ( Sau này đổi thành CGV Cinemas) , và đây là ngôi trường đời đầu tiên của tôi.

2012 - 2015  |  Full-time Staff // Floor Supervisor : Gần 4 năm làm việc trong môi trường giải trí và điện ảnh, xuất phát từ vị trí nhân viên bán thời gian, nhờ chăm chỉ và ham học hỏi, tôi được đề bạt lên vị trí nhân viên chính thức và sau đó là vị trí giám sát sảnh khi đó tôi mới 21 tuổi. Một sinh viên năm hai được đề bạt lên vị trí quản lý với mức lương cao hơn nhân viên thực tập ngân hàng, thế nên tôi đã gác lại giảng đường và tiếp tục với công việc này, tôi xem đây là quyết định lớn đầu tiên trong cuộc đời mình! Một bước ngoặt trong sự nghiệp của mình!

Tôi đã có một niềm đam mê lớn với nhiếp ảnh, xuất phát từ sở thích chụp linh tinh của tôi từ thuở bé, tôi còn nhớ Bố tôi có một chiếc máy ảnh compact để chụp gia đình và tôi đã dành nó để làm đồ chơi cho mình, chụp linh tinh và chụp liên tục đến mức hỏng cả máy và đã bị ăn no đòn, máy hỏng tôi không có gì chụp thế là tôi lôi cái máy Nokia N95 của Bố tôi ra tiếp tục chụp và lại tiếp tục ăn đòn. Và khi đã đi làm có tiền thì tôi nhất định sẽ mua một chiếc máy ảnh cho riêng  mình. Năm 2013 tôi sở hữu cái máy ảnh đầu tiên: Nikon D3100. Tôi mò mẫm tự học nhiếp ảnh và với tiền lương mà tôi làm được, tôi đã có thể nâng cấp dần các đời máy: Nikon D90, Nikon D7100, Nikon D300s, Nikon D3s, D810 và các ống kính Nano của Nikon. Năm 2015 khi đã sở hữu bộ Gears khá tốt + việc chán nản công việc lặp đi lặp lại hàng ngày ở thời điểm đấy Và + với sự ủng hộ của Bố tôi! Tôi nộp đơn xin thôi việc ở CGV Cinemas và mở một cửa hàng áo cưới. Khi đó tôi 23 tuổi và đang hưởng mức lương 10 triệu/ tháng.

Untitled photo

Tôi ( đeo kính, ở giữa) khi làm việc tại CGV Cinemas

2015 - 2018 |  THẤT BẠI và ĐỨNG LÊN: Cứ tưởng rằng:" Làm việc mình đam mê thì mình sẽ không phải làm việc một ngày nào trong đời!". Đầu năm 2016 tôi đã có ý định sang cửa hàng áo cưới vì nhiều lý do. Nhưng lý do chính đó là: Tôi lại Chán công việc chụp cưới truyền  thống này! Mặc dù tôi đã cố gắng, mặc dù tôi đã rất chăm chỉ và mặc dù tôi đang có thu nhập khá ổn. Vậy vì sao tôi quyết định làm lại từ đầu một lần nữa? 

Để đi tìm câu trả lời này, vào tháng 10/ 2016, tôi có cơ duyên được tham dự khoá học nhiếp ảnh chuyên sâu của anh Tu Anh Nguyen, anh bay từ Đức về dạy học, sau khoá học tôi hiểu hơn về thương hiệu và cách định hình khách hàng mục tiêu, và cách làm " Nghệ thuật thương mại" đúng cách. Sau khi quay về từ khoá học, chính là thời điểm tôi sang lại cửa hàng áo cưới và bắt đầu cho một sự khởi đầu mới.

Cũng tại thời điểm đấy khi đang có trong tay bộ gears rất tốt ở thời điểm đó ( Nikon D810 và dàn lens Nano đắt tiền). Tôi có cơ duyên hợp tác với Thịnh ( #mvcthinh), Thịnh và tôi cùng nhau sáng lập ra team Rusto Kitchen, và tôi chính thức dấn thân vào thể loại nhiếp ảnh ẩm thực ( Food Photography). Trong 2 năm sau đó, chúng tôi đạt được những thành tựu nhất định trong lĩnh vực Food Photography và rất nhiều khách hàng phân khúc cao cấp: Phải kể đến việc có được dự án dài hạn với khách sạn InterContinental Saigon - Khi đó Chị Natalie Phuong Ngoc làm Marcom Manager.

2018 - Now | Bước ngoặt và những Thành Tựu: Năm 2018 đối với tôi là một năm có nhiều bài học quý giá! Thịnh và tôi gặp nhiều biến cố trong đời sống cá nhân, chúng tôi tìm được hướng đi nghề nghiệp khác tốt hơn cho cá nhân mỗi người. Thịnh trở thành một Youtuber thành công, tôi thì thành lập công ty và tiếp tục con đường nhiếp ảnh ẩm thực của mình. Chúng tôi giải thể Rusto Kitchen, sự thay đổi này có những điều tiêu cực và tích cực, nhưng hiện tại tôi thấy vui vì cả hai chúng tôi đã tìm được con đường đi của riêng mỗi người và đều hạnh phúc với công việc hiện tại.

Nói nhiều về thất bại quá rồi, thế tôi xâu chuỗi những sự việc trên như thế nào để ra tôi ở thời điểm hiện tại, một phiên bản TÔI tốt hơn, hạnh phúc hơn?

Sợi chuỗi xuất hiện khi Bố tôi qua đời vào cuối năm 2018, ông là người duy nhất đã ủng hộ tôi trên con đường nhiếp ảnh, và tôi phải mất 6 tháng sau sự ra đi của ông để lấy lại sự cân bằng cho chính mình. Trong sáu tháng đó, tôi không làm gì cả, việc duy nhất tôi đã làm là đọc sách, tôi tìm đọc những quyển sách về khoa học tâm linh của tác giả Nguyên Phong và của Sư Thầy Thích Nhất Hạnh để tìm hiểu: Tôi là ai ? Mục đích của tôi tồn tại là gì ? Cơ duyên này dẫn tôi biết đến khái niệm về sự Giác Ngộ và Tỉnh Thức của mỗi người. Tôi vô tình đọc được về IKIGAI, trong tiếng Nhật nó có nghĩa là:” Lý do để sống”. Ikigai là giao thoa của bốn vùng:  

1. Điều tôi hết mực đam mê  

2. Thứ tôi được trả tiền để làm  

3. Điều tôi làm xuất sắc  

4. Thứ thế giới cần.

Untitled photo

Và tôi bắt đầu ngồi xuống lấy giấy bút ra và tìm IKIGAI của chính mình, ngoài nhiếp ảnh ra, tôi đã nhớ ra một đam mê nữa đó là điện ảnh, đam mê đó có từ tận năm 2012 khi tôi làm việc tại cụm rạp chiếu phim lớn nhất cả nước Megastar Cineplex, tất cả các phim sắp chiếu tôi và các anh chị trong ban Quản Lý phải xem bản phim đó trước, xem có bị lỗi gì không và dần dần trong suốt 3 năm những khung cảnh điện ảnh nó in sâu dần vào trí não của tôi.

Nên điều 1 của tôi sẽ là: Nhiếp Ảnh và Điện Ảnh.

Điều 2: Thứ tôi được trả tiền để làm: Chụp ảnh và quay phim.

Điều 3: Tôi làm xuất sắc việc chụp món ăn và làm phim ngắn.

Điều 4: Thế giới cần một người chụp ảnh món ăn trông thật hấp dẫn và một người làm phim xem mãi không chán theo thời gian.

Khi xác định được 4 điều trên tôi dùng kiến thức về Mind-maps để vẽ ra bản đồ cho cuộc đời mình, điều này tôi học từ anh chị Sếp cũ của tôi ở Megastar Cineplex.

Trong năm 2019, tôi sáng lập ra Jacob Wedding Films - Tôi dùng điện ảnh để biến những footages bình thường, trở thành những phim ngắn trường tồn với thời gian. Cũng trong khoảng thời gian này, tôi sáng lập ra #dinhviethaiteam mà bạn đang đọc blog đây để tiếp tục con đường nhiếp ảnh ẩm thực của mình.

Trong những năm tiếp theo trong sự nghiệp, tôi sẽ viết nhiều blog hơn về những chuyên môn và kinh nghiệm trong nghề của mình để các bạn có thêm hành trang chinh phục con đường sự nghiệp cầm máy của chính các bạn! 

Cám ơn các bạn! Hẹn gặp lại các bạn trong blog tiếp theo!

Untitled photo

Dự án bánh trung thu với InterContinental Saigon 2020

  • No Comments
Powered by SmugMug Owner Log In